![]() |
| Vẻ đẹp trong xanh của biển trời Côn Đảo. Ảnh: Lê Thành Công |
Chạm vào vẻ đẹp nguyên sơ
Sau quãng thời gian làm việc liên tục, Nguyễn Thành Công (Hà Nội) quyết định dành kỳ nghỉ lễ cho chuyến đi 4 ngày 3 đêm tại Côn Đảo. Anh không tìm kiếm một lịch trình dày đặc điểm check-in mà chỉ muốn tìm một nơi đủ yên tĩnh để nghỉ ngơi, ngắm biển và sống chậm hơn thường ngày.
Ngay từ khoảnh khắc máy bay hạ dần xuống sân bay Cỏ Ống, Công đã bị hút bởi màu xanh trải dài bất tận của biển, những dãy núi phủ kín rừng nguyên sinh và các bãi cát trắng cong mềm ôm lấy chân đảo. Nhìn từ trên cao, Côn Đảo giống như một khoảng xanh được đặt giữa đại dương rộng lớn.
Nhiều người nói muốn cảm nhận trọn vẹn Côn Đảo phải dậy thật sớm. Với Công, đó cũng là khoảng thời gian anh thích nhất trong ngày. Khi mặt trời còn chưa lên hẳn, các cung đường ven biển gần như vắng bóng người. Chỉ còn tiếng gió thổi qua triền núi, tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá và mùi mặn của biển len trong không khí. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi khiến người ta có cảm giác mọi thứ xung quanh đều chậm lại.
Từ trung tâm Côn Sơn chạy về phía Bãi Nhát, Công lái xe máy chầm chậm trên con đường uốn quanh sườn núi - nơi mở ra một trong những khung cảnh đẹp nhất đảo. Một bên là rừng xanh thẫm, một bên là đại dương đổi màu theo ánh nắng đầu ngày. Khi mặt trời vừa ló lên khỏi đường chân trời, mặt biển mang màu xanh nhạt pha ánh bạc, trong veo đến mức có thể nhìn thấy những lớp sóng lăn tăn gần bờ.
Gần đó là Mũi Cá Mập - nơi được nhiều du khách tìm đến để ngắm toàn cảnh biển trời Côn Đảo từ trên cao. Mỏm đá nhô ra biển giữa những vách núi cheo leo tạo nên khung cảnh vừa hùng vĩ vừa hoang sơ. Đứng ở nơi ấy, nhìn mặt biển trải dài tới tận chân trời, nhiều người dễ có cảm giác mình nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn.
Nhưng vẻ đẹp của Côn Đảo không nằm ở những cảnh quan quá choáng ngợp. Điều khiến hòn đảo này khác biệt lại nằm ở cảm giác bình yên mà nó đem lại. Theo Công, ở đây người ta có thể dành cả buổi sáng chỉ để chạy xe dọc những con đường ven biển, ghé vào một bãi cát vắng, ngồi nghe tiếng sóng mà không cần làm gì thêm.
Buổi chiều ở An Hải là khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày. Khi mặt trời bắt đầu lặn phía sau núi, cả vùng biển chuyển sang màu vàng cam dịu nhẹ. Những chiếc thuyền câu nằm lặng ngoài khơi còn người lớn thong thả đi bộ ven biển như thể không ai muốn phá vỡ sự tĩnh lặng ấy.
“Ở Côn Đảo không có cảm giác phải chạy đua check-in. Mọi thứ đều chậm rãi và nhẹ tênh”, Công chia sẻ.
Nơi biển xanh lưu giữ ký ức lịch sử
Chỉ cách những bãi biển xanh trong vài con đường là di tích nhà tù Côn Đảo - nơi từng giam giữ hàng vạn chiến sĩ cách mạng suốt hơn một thế kỷ. Nhiều du khách tìm đến Bảo tàng Côn Đảo để hiểu hơn về vùng đất từng được gọi là “địa ngục trần gian”. Hơn 2.000 hiện vật, hình ảnh và tư liệu đang được lưu giữ tại đây tái hiện phần nào cuộc sống của những tù nhân chính trị trong suốt thời kỳ thực dân và đế quốc.
Rời bảo tàng, hành trình thường tiếp nối ở trại Phú Hải, chuồng cọp Pháp hay chuồng cọp Mỹ. Những bức tường đá cũ kỹ, phòng giam chật hẹp và các hiện vật còn sót lại khiến không gian nơi đây mang một sự trầm mặc rất khác. Không ít người bước ra khỏi khu di tích với cảm giác nặng lòng bởi phía sau vẻ đẹp yên bình của Côn Đảo hôm nay là biết bao mất mát và hy sinh.
Ban ngày, du khách có thể lặn ngắm san hô ở Hòn Tài giữa làn nước trong vắt hay ngồi trên ca nô, thích thú phóng tầm mắt ra biển xanh rộng lớn ngút ngàn. Nhưng khi đêm xuống, nhiều người lại lặng lẽ đến Nghĩa trang Hàng Dương, mang theo bó hoa trắng và nén nhang nhỏ để tưởng nhớ những người đã nằm lại nơi này.
Trong không gian trầm mặc của nghĩa trang lớn nhất Côn Đảo, mộ nữ anh hùng Võ Thị Sáu là nơi luôn có ánh đèn và hương hoa suốt đêm. Ngôi mộ nằm ở khu B, giữa hàng nghìn phần mộ của các chiến sĩ cách mạng từng bị giam cầm tại nhà tù năm xưa.
Trong tiếng gió thổi qua hàng cây và mùi hương trầm thoảng nhẹ, không gian ấy khiến người ta tự nhiên bước chậm hơn, nói khẽ hơn. Chuyến đi lúc ấy cũng trở nên thêm phần ý nghĩa.
Di tích Nhà tù Côn Đảo là quần thể di tích lịch sử đặc biệt gắn với 113 năm tồn tại của hệ thống nhà tù do thực dân Pháp và chính quyền Sài Gòn lập nên từ năm 1862 đến 1975. Hệ thống nhà tù gồm nhiều khu giam giữ như Trại Phú Hải, Phú Sơn, Phú Tường, Chuồng Cọp, Chuồng Bò... với 127 phòng giam, 42 xà lim và 504 phòng biệt lập. Trong đó, Trại Phú Hải là trại giam lâu đời và lớn nhất, còn lưu giữ nhiều dấu tích về chế độ lao tù khắc nghiệt và tinh thần đấu tranh kiên cường của các chiến sĩ cách mạng.
Ngày nay, Nhà tù Côn Đảo là di tích quốc gia đặc biệt, điểm đến lịch sử - tâm linh tiêu biểu, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước và lòng tri ân các thế hệ cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
![]() |
| Cổng Trại giam Phú Tường trong hệ thống nhà tù tại Côn Đảo. Ảnh: Hải Minh |
Có những vùng đất đẹp vì cảnh sắc. Có những nơi đáng nhớ bởi câu chuyện lịch sử. Nhưng Côn Đảo đặc biệt bởi nơi này mang cả hai điều ấy cùng tồn tại. Sau mỗi chuyến đi, điều còn ở lại trong lòng nhiều người không hẳn là một địa điểm check-in nổi tiếng mà là cảm giác được sống chậm giữa biển trời rộng lớn và tìm thấy cho mình một khoảng bình yên hiếm hoi giữa nhịp sống vội vàng.
![]() |